Một đêm qua trời mưa tầm tã, mưa như rửa trôi những tủi hờn giận dữ để mai lại ánh bình minh làm hồi sinh vạn vật, hồi sinh cả tình yêu ngây dại của một thời mãnh liệt đầy khát khao………
cứ tưởng trời mưa là sẽ hết buồn. cứ tưởng trời mưa là mọi thứ sẽ trôi đi hết. ấy vậy mà tôi vẫn buồn. buồn ư? tôi buồn chuyện gì vậy ?
Trời đến tôi còn không biết tôi buồn chuyện gì nữa!(bó tay>"<). ak... nhớ rồi !
Kêm hôm qua tôi mơ một giấc mơ một giấc mơ cũng không có gì đặc biệt lắm. nhưng ..... nhưng nó đã làm tôi khóc.
Khóc...khóc vì một giấc mơ thì quả là ngốc. nhưng tôi vẫn khóc.
Khóc vì biết rằng tôi yếu đuối đến thế nào.
Khóc vì sự trống trải trong tâm hồn mình..
Khóc vì sự cô đơn đến sợ hãi, tuyệt vọng của mình.
Luôn tự thấy mình rất mạnh mẽ, tự lập, đôi khi còn quá máu lạnh, vô tình. Nhưng chỉ khi giật mình từ trong những giấc mơ như vậy tôi mới thấy mình mỏng manh, nhút nhát đến thế nào.
Khóc vì biết rằng tôi yếu đuối đến thế nào.
Khóc vì sự trống trải trong tâm hồn mình..
Khóc vì sự cô đơn đến sợ hãi, tuyệt vọng của mình.
Luôn tự thấy mình rất mạnh mẽ, tự lập, đôi khi còn quá máu lạnh, vô tình. Nhưng chỉ khi giật mình từ trong những giấc mơ như vậy tôi mới thấy mình mỏng manh, nhút nhát đến thế nào.

Nhận xét
Đăng nhận xét